|
Võ
Đang Kungfu
Núi
Võ Đang còn có tên là núi Thái Hòa, ở Tây Bắc
tỉnh Hồ Bắc, ở bờ nam sông Hán (dài hơn
260km chạy theo hướng Tây Bắc - Đông
Nam
) vốn là một phân chi của đoạn
phái Đông núi Đại Ba cao hơn mặt biển
khoảng 1000mét. Ngọn núi chính là Hải Bạt cao
1612 mét, chu vi hơn 800 dặm. Đây là khu phong
cảnh rất nổi tiếng, là đất thánh
của võ thuật Đạo giáo (đạo thờ Lão
Tử tức Thái thượng lão quân), Đạo giáo
ở Võ Đang sơn bắt đầu từ đời
Chu do Doãn Hy mở. Theo truyền thuyết, Doãn Hy
về ở ẩn tại Võ Đang sơn dưới
chân vách đá Tam Thiên Môn. Đời Hán có Mã Minh
Sinh, Âm Trường sinh hai thầy trò cùng đến
tu đạo ở núi Võ Đang, từ đó trở
đi các người ở ẩn, người thanh cao
đến tu đạo tại đây, Đạo giáo
ở núi Võ Đang thịnh vượng Nhất vào
thời Minh. Việc này có quan hệ trực tiếp
đến việc cướp ngôi vua của Yên vương
Chu Đệ và việc đề xướng tín ngưỡng
đức Chân Võ.
Chân võ tức Huyền võ là một trong bốn vị
thần tinh tú bốn phương
được sùng bái từ thời cổ đại.
Trong nhị thập bát tú,
bảy ngôi sao phương Bắc hình tựa Quy Xà
(rùa
rắn) vì nằm vào phương Bắc, phối
hợp với nước màu đen vì thế gọi
là “Huyền”, Quy Xà thân có vẩy Kỳ Lân (“lân
giáp”) nên gọi là “Võ”. Đến thời
Bắc Tống vì kỵ huý nên đổi là “Chân Võ”.
Đầu đời Minh Kiện Văn Đế (gọi
theo niên hiệu của Minh Huệ Đế làm vua
từ 1399-1403 tên là Châu Doãn Mân, sau bị Thành Tổ
là Châu Đệ cướp ngôi) dùng bọn Tề Thái
bày mưu cướp đoạt của các “phiên”
(tên chỉ các thuộc quốc hoặc các thân vương
trấn giữ biên ải xa kinh đô). Yên Vương
Châu Đệ cất quân chống lại, sử
gọi là “Tĩnh Nạn”. Nhưng Châu Đệ là
một phiên vương lại đem quân đánh Thiên
Tử, về danh nghĩa, thanh thế đều không
có lợi vì vậy phải mượn đến oai
thần thánh. Thần Chân Võ trấn thủ phương
Bắc nên cũng bị Yên vương Châu Đệ
ở phương Bắc lấy làm hình ảnh
phản chiếu lại thanh uy trên thiên quốc. Theo
truyền thuyết, lúc đúc tượng thần Chân
Võ đã đúc giống hệt Châu Đệ. Cướp
được ngôi đế xong, năm Vĩnh
Lạc thứ 10 (1412) Minh Thành Tổ Châu Đệ
lệnh cho Thị lang bộ Công là Quách Tiến, Long Bình
Hầu Trương tín cùng Phò mã Đô úy Mộc Tích
Lâm Sơn đốc công xây dựng cung quán ở núi
Võ Đang, dùng đến rất nhiều lương
tiền trong kho nhà nước, trưng dụng quân dân
hơn 30 vạn người kéo dài 11 năm, từ châu
thành Cổ Phong có cung Vĩnh Lạc đến Kim
điện trên Thiên trụ phong lát đường
bằng đá xanh dài hơn 70km, dọc đường
xây dựng 8 cung, hai quán, 36 am, 72 miếu đá, 39
cầu, 12 đình đài ... thành cả một
quần thể kiến trúc vĩ đại, tổng
diện tích xây dựng là 160 vạn mét vuông. Quy mô
rất to, tốn phí cực lớn, nói quá lên là trước
đó chưa từng có.
Về
người đã sáng lập ra nội gia quyền Võ
Đang là Trương Tam Phong thì có hai thuyết do người
thời Bắc Tống (960-1127) và người đầu
thời Minh (1368-1644) đặt ra. Về lai lịch Trương
Tam Phong sáng tạo ra nội gia quyền cũng có hai
thuyết. Một thuyết bảo đêm ông nằm
mộng thấy thần Chân Võ truyền dạy
quyền pháp, sau khi trời sáng một người
giết cả trăm giặc vì thế mà kỹ
thuật giao đấu võ thuật nổi tiếng
ở đời. Một thuyết bảo Trương
Tam Phong quan sát hạc và rắn đánh nhau, hạc
từ trên cây xà xuống đánh con rắn dài
nằm khoanh tròn. Rắn dài đang tĩnh chợt
động, tránh né có hướng do đó Trương
hiểu rõ “lấy tính chế động, lấy nhu
khắc cương” là một đạo lý.
Quyền Võ Đang là võ thuật giao đấu,
lại dung hợp các giáo nghĩa của Đạo giáo
như “lấy mềm yếu thắng cứng
mạnh”, “xử hiền giữ mềm mỏng”
... Xét từ công phu tập luyện đã quán thông các
phương pháp tu luyện của Đạo giáo như
ngưng thần chuyên ý, ý khí cung dụng v.v..
Quyền pháp, kiếm thuật Võ Đang về sau
trở thành nội dung trọng yếu của giáo
đồ đạo giáo tu hành theo tôn giáo, thể
ngộ ý nghĩa của tôn giáo, đồng thời còn
dùng để làm khỏe mạnh thân thể.
Trên dòng sông lịch sử dài dặc và chầm
chậm chảy, đưa núi Võ Đang
làm nơi bắt nguồn cho phái Võ Đang, đời
đời mật truyền công phu nội gia Võ Đang
trong Đạo giáo, đồng thời tiến thêm
một bước càng thêm phong phú và phát triển
mạnh. Cuối đời Thanh, đầu thời Dân
quốc, khi lão đạo sĩ Từ Bản Thiện
nhận làm Tổng đạo Kim Sơn cuối cùng
của núi Võ Đang thì công ohu nội gia quyền
đạt tới cực kỳ cao trào. Từ đạo
tổng vốn giỏi “Cửu cung Bát quái chưởng”,
chuyên có “Thái cực kiếm”, “Võ Đang quyền”,
“Huyền vũ côn” v.v...
Trải qua diễn biến mấy trăm năm, công
phu nội gia của Võ Đang từ bài nhập môn sơ
đẳng nhất, năm bài mười ba thế
quyền dần dần phong phú lên như: Võ Đang
đồng tử công, Huyền Võ côn, Tam hợp đao,
Long môn thập tam thương v.v...Kungfu Võ Đang
được coi là một trong những đại môn
phái của võ thuật truyền thống Trung Hoa,
nếu xét về bề dày lịch sử cũng như
kho tàng võ học thì chỉ sau võ thuật Thiếu Lâm
mà thôi.
Return
to main page
|