Chúng ta đă
biết vơ công Thiếu Lâm
thường đặt
nền tảng chiêu
thức kỹ thuật mô
phỏng theo động tác
loài vật, gồm linh
cầm, mănh thú và đôi
khi cả côn trùng. Xin
nhớ lại, vào
thế kỷ 16, các cao
thủ thượng
thừa Thiếu Lâm
Tự đă triển khai
15 thức vơ công tiên
khởi của Đạt
Ma sư tổ thành 72 phép
(thất thập nhị
huyền công). Sau đó
đại sư Bạch
Ngọc Phong biến
cải thành 170 thức và
sắp xếp theo năm
loại h́nh đặc thù,
dựa theo h́nh thái động
tác của năm loài
vật:
1. Hổ h́nh:
Tiêu biểu cho sức
mạnh và luyện xương
cốt.
2. Hạc h́nh: Tiêu
biểu cho luyện gân
và triển khai thần
khí.
3. Long h́nh: Tiêu biểu
cho khổ luyện
nội lực và cả
ngoại công.
4. Báo h́nh: Tiêu biểu
cho tốc độ và
sự linh hoạt.
5. Xà h́nh: Chủ về
nhu công và nội khí.
Bên cạnh
năm thể loại chính
này, các tôn sư vơ
học thời trước
c̣n triển khai hoặc
phối hợp các loại
h́nh với nhau thành
nhiều trường phái
khác, chẳng hạn như
Hổ Hạc song h́nh
quyền (phối hợp
Hổ h́nh và Hạc h́nh)
của Hồng gia phái
tại miền Nam Trung Hoa.
Ngoài năm
thể loại đặc
thù kể trên, c̣n
nhiều linh cầm mănh
thú khác được mô
phỏng dựa vào vơ
thuật do những động
tác dũng mănh và tốc
độ hay sự khéo léo
tinh tế của chúng như:
Sư Tử, Gấu, Voi,
Khỉ... (Thú) và
Phụng Hoàng, Én, chim
Sẻ, chim Ưng, Đại
Bàng... (cầm)
Vậy c̣n
Đường Lang?
Đường Lang là cái
ǵ, con ǵ, cầm hay thú?
Đường Lang phi
cầm, phi thú, nó chỉ
là một loại côn trùng
nhỏ bé. Nó chính là con
Bọ Ngựa, c̣n
gọi là ngựa
trời hay con ngựa bà
trời theo phương
ngữ miền Nam nước
Việt Nam ta.
Có
thể có bạn đọc
sẽ băn khoăn: To
lớn mạnh mẽ như
Cọp, ta có thể
học được
sức mạnh, tốc
độ, sự linh
hoạt của nó và
đ̣n hổ trảo
quả thật thần
sầu. Nhỏ bé như
loài Khỉ ta vẫn có
thể lấy ra
được thuật
thăng bằng, sức
mạnh của đà vung
tay, kể cả sự
vờ vĩnh láu lỉnh
của nó để
ứng dụng hư chiêu
trong vơ thuật chiến
đấu. Đến
mảnh mai "yểu
điệu" như
chim Hạc vẫn có
sức thuyết phục
ở động tác
nhẹ nhàng nhưng mau
lẹ nhưng mau lẹ,
sản sinh sức
mạnh cơ gân và
lợi ích trong rèn
luyện khí lực và
tinh thần của nó. C̣n
con... ngựa bà trời
th́ chán quá, vừa
ốm o, nhỏ thó,
vừa xí trai, trông
chả có ǵ oai phong hay
duyên dáng cả,
đưa nó vào vơ
thuật làm chi há?
Thắc mắc này không
phải không chính đáng,
nếu ta không t́m
hiểu chút xíu về loài
côn trùng bé bỏng này.
Vâng, có
lẽ cũng chính v́
thế mà các học
giả vơ học Âu
Mỹ và trên thế
giới xếp Đường
Lang Quyền vào loại
"Vơ Thuật Bí
Truyền Hiếm Hoi"
nhưng vô cùng ác
liệt và lợi hại.
Do tính cách bí truyền,
người ta cố
giữ Vơ Đường
Lang như một tinh hoa vơ
thuật đặc thù
của Trung Quốc, cho nên
bí quyết vơ công
chỉ được
truyền thụ chọn
lọc riêng biệt
giữa các vị sư
phụ và môn đồ
của hệ phái. Theo A.
Miles, một học
giả kiêm vơ sư
hiếm hoi truyền
dạy môn "Bát bộ
Đường Lang
quyền" tại Hoa
Kỳ th́ măi đến
sau thời kỳ 1984, môn
vơ mới được
truyền bá trên thế
giới, ở vào thế
hệ thứ tư
của vơ phái. Nếu
nhận định này là
đúng, ít ra là đúng
ở Hoa Kỳ và một
số nước trên
thế giới, th́
Việt Nam lại là
quốc gia tiếp
nhận môn vơ này sớm
hơn: Vào cuối
thập kỷ 40, nhà
bảo tiêu Triệu Thúc
Khê, một đại cao
thủ Đường
Lang quyền đă lưu
lạc giang hồ sang sinh
sống tại Hải Pḥng,
miền Bắc Việt
Nam. Năm 1954, Triệu lăo
sư cùng hàng triệu
đồng bào miền
Bắc nước
Việt đă di cư vào
Nam. Ông dạy vơ ở
Chợ Lớn, Triệu
đại sư vừa
dạy Đường
Lang quyền và Thái
Cực quyền. V́
thấy môn sinh yêu thích vơ
Thiếu Lâm, vốn là
Thiếu Lâm đệ
tử thuở thiếu
thời, ông truyền
dạy luôn vơ Thiếu Lâm
dưới danh hiệu
THIẾU LÂM ĐƯỜNG
LANG. (Để hiểu rơ
thêm, mời bạn đọc
tham khảo sách Thiếu
Lâm Kiến An Việt Nam
II tức Lôi Vũ
Quyền của vs.
Nguyễn Lâm và vs.
Hồng Ngọc Đại
Nghĩa xuất bản năm
2004).
Bây giờ
chúng ta hăy t́m hiểu
ngay về Đường
Lang một chút. rất ít
sách báo nói về loài côn
trùng "vô thưởng
vô phạt" này. Đem
chữ Đường
Lang tra tự điển
Việt Anh không có, t́m
chữ "con bọ
ngựa" có thể
thấy tiếng Anh là
Mantis. Bộ thế
giới bách khoa toàn thư
có lẽ dành cho ta sự
miêu tả về chú
ngựa trời tương
đối đầy
đủ hơn cả
(ở đây ghi là MANTID):
Đường
Lang là con ngựa bà
trời hay con bọ
ngựa, tiếng Anh là
Mantid, đôi khi được
gọi là "con ngựa
trời van vái" (the
praying mantis) do nó cứ
chấp hai chân trước
giương cao lên
rồi hạ xuống như
thể đang van vái
nguyện cầu. Ngựa
trời hay sống
miền ôn đới, cũng
có ở miền Bắc
Mỹ. Khi nghỉ ngơi,
ngựa trời chấp
tay ở tư thế
cầu nguyện. Tư
thế hiền từ này
không phản ánh bản
chất thực của nó.
Chúng rất dữ
dằn và rất háu
ăn, chúng không chỉ
ăn thịt côn trùng khác
mà xơi luôn thịt
đồng loại.
Một nàng Đường
Lang kiều diễm không
ngần ngại ăn tươi
nuốt sống thân xác t́nh
lang khi nàng quá đói...
Hai chân trước
của Đường
Lang rất mạnh,
sử dụng tốt như
hai tay với nhiều móc
sắc bén để
cầm giữ các nạn
nhân bị nó tóm
được như
kẹp cứng bởi cái
ê tô hay gọng ḱm.
II.
Đôi ḍng lịch
sử
Tài liệu
vơ thuật Thiếu Lâm nói
chung vốn đă
thiếu, hiếm, không
nhất quán, nhiều khi
không rơ ràng, tư
liệu về các hệ
phái có nguồn gốc
Thiếu Lâm càng khan
hiếm hơn, nhất là
những môn vơ bí
truyền hoặc không
được phổ
biến rộng răi như
môn vơ Đường
Lang. Tuy nhiên v́ giá
trị nghệ thuật và
hiệu quả thực
dụng cao trong tự
vệ chiến đấu,
chúng tôi cố gắng sưu
khảo một số thư
tịch và tài liệu vơ
học Trung Hoa cũng như
từ các học giả
Âu Mỹ để nghiên
cứu.
Trước
triều đại nhà
Minh, có lẽ do ảnh hưởng
cấm đoán của
ngoại xâm Mông Cổ,
nền vơ thuật Trung
Hoa suy thoái. Đến
đời Minh, phong trào vơ
thuật hồi sinh, các vơ
sư nghiên cứu
lại các ḍng vơ, phát
huy bảo tồn và ḥa
trộn vào nhau để
nâng cao hiệu năng
chiến đấu
thực dụng.
Đường Lang
quyền khởi nguyên
trong cơ hội này, phát
triển mạnh vào
khoảng cuối
triều Minh tại
miền Đông tỉnh Sơn
Đông. được mô
phỏng cách vận
dụng sức mạnh
bung bạt từ cổ
tay, bàn tay và cánh tay để
phản công, tấn công,
vồ chụp, nắm
bắt và kềm kẹp
tay chân địch
thủ rồi ra đ̣n
tiếp để hạ
gục. Đường
Lang quyền được
giới vơ lâm đánh giá
là một môn vơ tự
vệ hữu hiệu nhưng
quá dữ dằn,
chẳng khác chi loài côn
trùng hung ác mà môn vơ
đă mô phỏng theo,
một môn vơ hạ
thủ bất lưu t́nh,
ra tay không thương
tiếc với phương
thức là: "RA MỘT
Đ̉N ĐỂ PHÁ
VỠ THẾ THỦ
CỦA ĐỊCH
THỦ, LIÊN CHIÊU TIẾP
DĂM BA Đ̉N NỮA
ĐỂ HOÀN TOÀN
PHẾ BỎ ĐỊCH
THỦ".
III.
Đại cương
về kỹ thuật và
chiến thuật
*
Kỹ Chiến
Thuật Đường
Lang Thủ:
Thường
là đặc trưng theo
qui tŕnh:
- Đỡ
đ̣n tấn công.
- Khóa hoặc xiết
chặt tay đối
thủ bằng một
tay.
- Lôi kéo cho đối
thủ mất thăng
bằng.
- Cùng lúc tiếp
cận và ra đ̣n
đánh bằng tay kia.
Sức
mạnh đ̣n tay
Đường Lang
thủ tập trung vào
động tác vồ
chụp, nắm bắt,
xiết bóp và lôi kéo,
tận dụng năng
lực cẳng tay và
cổ tay. Điều
đặc biệt
cần chú ư là ở môn
vơ Đường Lang, người
ta tận dụng sự
khéo léo và sức
mạnh đôi tay theo
thủ pháp ngựa
trời, điển h́nh
là Đường Lang
Trảo (móng vuốt
bọ ngựa) nhưng
lại áp dụng bộ
pháp của loài khỉ
nhiều hơn, gọi là
Hầu bộ. Bộ pháp
của loại khỉ vượn
(được các danh sư
Đường Lang cho là
có ưu thế về
sự linh hoạt) lanh
lợi và thăng
bằng. Áp dụng
bộ pháp này trong
chiến đấu, các vơ
sĩ Đường Lang
di chuyển thoải mái
mọi phương hướng
vô cùng mau lẹ mà
vẫn giữ được
thăng bằng, có
khả năng phá vỡ
thế pḥng thủ
của đối thủ
nên c̣n được
gọi là "THẤT
TINH ĐƯỜNG LANG
BỘ".
*
Các hệ phái
Đường Lang
Giống như
các môn phái vơ thuật khác,
với sự rèn
luyện tinh tiến không
ngừng theo năm tháng,
Đường Lang vơ công
ngày càng phong phú và đa
dạng, sản sinh
nhiều hệ phái:
-
Lục Hợp Đường
Lang:
Để môn
Đường Lang
được sung măn và
thâm sâu hơn, các vơ sư
cao đẳng đă
vận dụng phổ
nội lực vào
Đường Lang
quyền theo yếu
quyết lục hợp bát
pháp của Thiếu Lâm Công
Phu. Nền tảng
của lục hợp là
điều hợp sáu cơ
năng của thân
thể ḥa hợp với
nhau, hành động
hỗ tương một
cách hài ḥa và hữu
hiệu: Thân, Thủ, Nhăn,
Tinh, Khí và Thần (body,
hand, eyes, spirit, chi and soul).
Do ảnh hưởng
của nội lực
lục hợp, thân
thủ nhăn, tinh khí
thần rất mẫn
cảm, các vơ sĩ
lục hợp Đường
Lang hầu như luồn
kề cận đối
thủ như bắt dính
lấy họ và có
khả năng cảm
ứng được
hành động của
đối thủ trước
khi họ ra tay.
- Thái
Cực Đường
Lang:
Hệ phái này
được coi như
mới triển khai sau này.
Nghe tên Thái Cực đi
đầu, nhiều người
tưởng môn Thái
Cực Đường
Lang là chậm răi,
nhẹ nhàng như các
động tác Thái
Cực quyền. Không
phải vậy, Thái
Cực Đường
Lang là một môn vơ
tự vệ rất mau
lẹ, mạnh bạo và
lợi hại: Vơ sĩ
Thái Cực Đường
Lang có thể vặn eo lách
ḿnh làm chệch hướng
tấn công của đối
phương, thậm chí
hứng chịu quả
đấm của đối
thủ rồi thừa cơ
nhập nội áp sát, giáng
trả hàng loạt cú
đánh liên chiêu, thường
nhắm ngay nhược
điểm của địch
thủ.
Để
thực hiện được
chiến pháp hiệu
quả nhưng khá nguy
hiểm này, các môn sinh Thái
Cực Đường
Lang có phương pháp
tập ngạnh công
giống như ở vơ
Thiếu Lâm Tự và vơ
Thiếu Lâm Kiến An
Việt Nam: Làm cứng
nhắc tứ chi và thân
thể bằng cách cho va
chạm chịu đựng,
đánh, đập vào ḿnh
mẩy và chân tay vào nhau
để luyện độ
cứng rắn dẻo dai
và sức chịu đựng.
IV.
Đường Lang Bát
Thức
- Như tŕnh
bày ở trên, v́
Đường Lang
quyền là một môn vơ
hiếm hoi và bí
truyền nên người
ta cố t́nh giấu
nhẹm mọi bí
quyết để
giữ nó như một
tinh hoa đặc thù riêng
của người Trung
Hoa. Măi đến vài ba
thập kỷ gần
đây, một số
yếu quyết của môn
vơ mới được
tiết lộ ra ngoài
quảng đại
quần chúng. Tuy nhiên
việc phổ biến
truyền thụ c̣n
hạn chế, chưa phát
triển rầm rộ và
sâu rộng như
Thiếu Lâm Công Phu và Thái
Cực Quyền. Các nguyên
tắc chính yếu này
được coi như
tiêu chuẩn căn
bản về lư
thuyết và kỹ
chiến thuật giúp người
luyện vơ Đường
Lang hiểu rơ nguyên lư và
phương pháp tập
luyện đúng đắn.
Các nguyên tắc ấy
được gọi là
Bát Bộ Đường
Lang yếu quyết hay
Đường Lang bát
thức. đó là:
1.
Nguyên Tắc Liên Chiêu:
Trong vơ
Đường Lang, nguyên
tắc tiên khởi là
ứng dụng một qui
tŕnh xuất chiêu liên
tục, nghĩa là không
ra đ̣n đơn
lẻ, rời rạc mà
ra đ̣n liên hoàn kế
tiếp nhau. Mỗi đ̣n
đánh ra sẽ phát sinh
đ̣n kế tiếp. Phương
pháp xuất chiêu liên hoàn
hàm ư chiến thuật như
sau:
"Khi
bạn tấn công
một đ̣n, bó
buộc đối
thủ phải xoay
trở tránh né, hoặc
đỡ gạt. Đ̣n
đánh mở đường
đó chính là cái "vốn"
tấn công giúp bạn có
thể liên tục ra các
đ̣n khác trong khi đối
phương c̣n đang
loay hoay tránh né đ̣n
thứ nhất. Cơ
hội này tạo điều
kiện cho bạn
xuất chiêu hàng loạt
để rồi áp sát
địch thủ, áp
dụng cầm nă thủ
chụp bắt, khóa tay chân
hoặc vật ngă đối
thủ".
Điểm
đặc biệt
của nguyên tắc liên
chiêu là không phải
thấy đối
thủ sơ hở
mới ra đ̣n, mà chính
ta tạo điều
kiện khiến đối
thủ sơ hở,
bằng cách tấn công
tới tấp, buộc
đối thủ lúng túng,
sơ hở trong pḥng
thủ rồi tấn kích.
Tuy nhiên, để thành công trong
phương pháp liên chiêu
không phải dễ. Ta
phải khổ luyện
sức bền bỉ
dẻo dai và bộ pháp
thuần thục,
nhuần nhuyễn,
biết di động
biến hóa, mau lẹ và
hợp lư để đạt
hiệu quả cao.

2.
Nguyên Tắc Nhập
Nội Triệt Hạ
6.
Nguyên Tắc "Phản
Xạ Tự Nhiên"
Nguyên
tắc thứ sáu này xem
ra cũng lạ thường:
Khỏi suy nghĩ, cứ
hành động. Hành
động phải
tự nhiên và theo
phản xạ. Thực ra
nguyên tắc này nhằm
nhắc nhở ta phải
tinh luyện tới
cảnh giới mẫn
cảm để có
phản ứng cực
kỳ mau lẹ. Giữ cơ
thể luôn tự nhiên,
mẫn nhuệ (sắc
sảo, dễ cảm
ứng) sẽ giúp ta có
khả năng phản
ứng tự phát mau
lẹ tức khắc.
Muốn được như
vậy, cần rèn
luyện để
thủ đắc một
bộ óc sáng suốt,
một tinh thần
thầm lặng mà
tỉnh táo và giữ cho
bằng được
sự thăng bằng
cả thể chất
lẫn tinh thần.
Chúng ta
nhớ rằng các
thể loại vơ
thuật Thiếu Lâm thường
mô phỏng các thao tác
của cầm thú. Sự
mô phỏng này phần
lớn dựa trên phương
cách săn mồi của
chúng. Loài ăn thịt
sống dữ tợn như
con ngựa trời
vậy mà khi chiến
đấu chúng không
hề nổi cơn
thịnh nộ. Ngựa
trời tấn công trong
một sự tĩnh
lặng tập trung cao
độ, thật
mạnh, thật nhanh,
nhắm vào mục tiêu
thuận lợi chắc
ăn nhất. Phương
cách chiến đấu
Đường Lang
quyền thể hiện tương
tự như vậy.
7.
Nguyên Tắc Buông
Lỏng và Hoán Bộ.
Trọng tâm
của nguyên tắc này là
cơ thể luôn
được buông
lỏng, nhu nhuyễn và
bộ pháp phải luôn luôn
thay đổi. Qua sự
buông lỏng ta dễ dàng
rèn luyện cơ thể
chú trọng vào một công
việc đơn
thuần hơn. Khi buông
lỏng toàn thân, ta
dễ triển khai
sức mạnh quyền,
cước và mức
độ nhạy cảm
được nâng cao giúp
ta nhận thức
được hành vi
của đối thủ.
Trong tập luyện khí công
và thiền định,
sự buông lỏng càng
quan trọng và cần
thiết. Các bộ môn này
đ̣i hỏi ta phải
nhận thức được
sự vận hành của
khí trong cơ thể.
Loại Báo
(Beo) được chú ư
nhờ tốc độ
và sức mạnh của
nó là một minh họa
về sự cần
thiết của sự buông
lỏng trong động tác.
Quan sát h́nh ảnh quay
chậm của loài báo
khi chúng đang chạy,
người ta thấy
được làn sóng
gợn lăn tăn trên
thân thể nó. Đó là
kết quả của
sự buông lỏng cơ
thể đă làm gia tăng
tối đa sức
mạnh và tốc độ
của nó. Ở môn
Đường Lang, môn
sinh cũng được
rèn luyện gia tăng
tối đa sức
mạnh và tốc độ
bằng cách vận động
trong sự buông lỏng
tự nhiên. Một trong
những khía cạnh quan
trọng của nguyên
tắc này là ta phải
thực hành các động
tác liên tục và hoán
đổi bộ vị.
Nếu không luân lưu
thay đổi phương
hướng và vị trí,
thân thể ta sẽ tŕ
trệ, ù ĺ như
mặt ao tù, đối
thủ sẽ dễ
tấn công ta, đồng
thời dễ nhận ra
hướng đánh
của ta để hóa
giải. Biết thay đổi
vị trí, phương hướng
cũng như phương
pháp chiến đấu,
ta sẽ làm đối
thủ hoang mang lo dự
đoán lung tung, không
biết được
đ̣n tấn công
của ta phát xuất
từ đâu.
8.
Tĩnh Trong Động và
Động Trong Tĩnh

Đây là
một trong những nguyên
tắc uyên thâm nhất
trong vơ học nói chung và
trong Đường Lang
quyền nói riêng.
Thoạt nghe nói trong
sự tĩnh lặng có
hành động, trong hành
động có sự tĩnh
lặng có vẻ khó
hiểu, mơ hồ và dường
như hơi nghịch lư.
Thực ra yếu
quyết này hàm chứa
một khảo nghiệm
uyên bác, một tiềm
lực đầy
hiệu năng trong
khổ luyện vơ công.
Ba nguồn
Triết học phương
Đông có ảnh hưởng
lớn lao trong vơ học
là Khổng giáo, Lăo giáo
và Phật giáo cũng
đồng quan niệm như
vậy. Trong Đạo
Đức Kinh, Lăo Tử
viết "Nguồn
gốc của Động
là Tĩnh", hiểu cách
khác là sự tĩnh
lặng là nguồn
gốc cho hành động.
Những tảng băng sơn
hay khối tuyết đọng
khổng lồ là sự
yên lặng tuyệt đối
(TĨNH) thế mà
lại có thể sản
sinh ra những ḍng nước
hay sông ng̣i chảy
xiết (ĐỘNG). Khi
tham thiền nhập định,
toàn thân buông lỏng và
bất động, ta
đang ở tư
thế tĩnh lặng
tuyệt đối, nhưng
ḍng khí vẫn vận hành
luân lưu trong nội
thể. Tập luyện
kiên tŕ và đứng
đắn, người
tập có thể cảm
ứng được
điều này. Hăy suy
nghiệm thêm về
sự lưu hành của
khí trong cơ thể như
một nguồn nước
chảy xiết qua
nhiều ṿi nhỏ hay
ống dẫn. Nếu các
ṿi nước hay ống
dẫn bị xiết
chặt, ḍng chảy
sẽ CHẬM và YẾU,
các ống dẫn
được nới
lỏng, ḍng chảy
sẽ NHANH và MẠNH hơn.
Trong tập
luyện khí công và tham
thiền nhập định,
ta giữ toàn thân bất
động (tĩnh
lặng), buông lỏng, các
đường kinh
mạch được
nới lỏng, mở
rộng làm cho khí lưu
hành dễ dàng hơn,
sự vận hành và
thẩm thấu khí đến
các tế bào và cơ
quan nội tạng
tốt hơn, khiến cơ
thể được nuôi
dưỡng tốt hơn
và sức mạnh thể
chất cũng như tinh
thần được
gia tăng. Khái niệm
về nguyên tắc Động
trong Tĩnh và Tĩnh
trong Động là
vậy.